四季
| 单词 | 解释 |
|---|---|
| 首夏犹清和,芳草亦未歇。 | [!--meaning--] |
| 松下茅亭五月凉,汀沙云树晚苍苍。 | [!--meaning--] |
| 攀荷弄其珠,荡漾不成圆。 | [!--meaning--] |
| 糁径杨花铺白毡,点溪荷叶叠青钱。 | [!--meaning--] |
| 晓寒料峭尚欺人,春态苗条先到柳。 | [!--meaning--] |
| 心心视春草,畏向阶前生。 | [!--meaning--] |
| 明日巴陵道,秋山又几重。 | [!--meaning--] |
| 知音如不赏,归卧故山秋。 | [!--meaning--] |
| 春阴垂野草青青,时有幽花一树明。 | [!--meaning--] |
| 终古闲情归落照,一春幽梦逐游丝。 | [!--meaning--] |
| 春风江上路,不觉到君家。 | [!--meaning--] |
| 梨花风起正清明,游子寻春半出城。 | [!--meaning--] |
| 云里帝城双凤阙,雨中春树万人家。 | [!--meaning--] |
| 柳梢听得黄鹂语,此是春来第一声。 | [!--meaning--] |
| 春风举国裁宫锦,半作障泥半作帆。 | [!--meaning--] |