抒情
| 单词 | 解释 |
|---|---|
| 绿鬓能供多少恨,未肯无情比断弦。 | [!--meaning--] |
| 蜡烛有心还惜别,替人垂泪到天明。 | [!--meaning--] |
| 尊前只恐伤郎意,阁泪汪汪不敢垂。 | [!--meaning--] |
| 算遗踪、犹有枕囊留,相思物。 | [!--meaning--] |
| 蜂儿不解知人苦,燕儿不解说人愁。 | [!--meaning--] |
| 杜诗韩笔愁来读,似倩麻姑痒处搔。 | [!--meaning--] |
| 尘缘一点,回首西风又陈迹。 | [!--meaning--] |
| 还怕掩、深院梨花,又作故人清泪。 | [!--meaning--] |
| 出师一表真名世,千载谁堪伯仲间! | [!--meaning--] |
| 吾闻马周昔作新丰客,天荒地老无人识。 | [!--meaning--] |
| 闻道皇华使,方随皂盖臣。 | [!--meaning--] |
| 撩乱舞晴空,发人无限思。 | [!--meaning--] |
| 正是天山雪下时,送君走马归京师。 | [!--meaning--] |
| 天相汉,民怀国。 | [!--meaning--] |
| 诗成自写红叶,和恨寄东流。 | [!--meaning--] |