抒情
| 单词 | 解释 |
|---|---|
| 远树带行客,孤城当落晖。 | [!--meaning--] |
| 豪华尽成春梦,留下古今愁。 | [!--meaning--] |
| 勾引东风,也知芳思难禁。 | [!--meaning--] |
| 江上往来人,但爱鲈鱼美。 | [!--meaning--] |
| 深宫桃李无人问,旧爱玉颜今自恨。 | [!--meaning--] |
| 可怜报国无路,空白一分头。 | [!--meaning--] |
| 望极春愁,黯黯生天际。 | [!--meaning--] |
| 不见去年人,泪湿春衫袖。 | [!--meaning--] |
| 故国伤心,新亭泪眼,更洒潇潇雨。 | [!--meaning--] |
| 若为化得身千亿,散上峰头望故乡。 | [!--meaning--] |
| 相思谩然自苦,算云烟、过眼总成空。 | [!--meaning--] |
| 相思一夜窗前梦,奈个人、水隔天遮。 | [!--meaning--] |
| 从来幽怨应无数?铁马金戈,青冢黄昏路。 | [!--meaning--] |
| 玉惨花愁出凤城,莲花楼下柳青青。 | [!--meaning--] |
| 西城杨柳弄春柔。动离忧。泪难收。 | [!--meaning--] |