抒情
| 单词 | 解释 |
|---|---|
| 人语西风,瘦马嘶残月。 | [!--meaning--] |
| 朱门酒肉臭,路有冻死骨。 | [!--meaning--] |
| 手捻香笺忆小莲。欲将遗恨倩谁传。 | [!--meaning--] |
| 余拏一小舟,拥毳衣炉火,独往湖心亭看雪。 | [!--meaning--] |
| 思牵今夜肠应直,雨冷香魂吊书客。 | [!--meaning--] |
| 牵衣顿足拦道哭,哭声直上干云霄。 | [!--meaning--] |
| 人间更有风涛险,翻说黄河是畏途。 | [!--meaning--] |
| 不枉东风吹客泪。相思难表,梦魂无据,惟有归来是。 | [!--meaning--] |
| 回廊远砌生秋草,梦魂千里青门道。 | [!--meaning--] |
| 任是春风吹不展。困倚危楼。 | [!--meaning--] |
| 游人不管春将老,来往亭前踏落花。 | [!--meaning--] |
| 其人虽已没,千载有馀情。 | [!--meaning--] |
| 可怜青冢已芜没,尚有哀弦留至今。 | [!--meaning--] |
| 行人怅望苏台柳,曾与吴王扫落花。 | [!--meaning--] |
| 缀玉联珠六十年,谁教冥路作诗仙。 | [!--meaning--] |