抒情
| 单词 | 解释 |
|---|---|
| 荒戍落黄叶,浩然离故关。 | [!--meaning--] |
| 清夜何湛湛,孤烛映兰幕。 | [!--meaning--] |
| 东风渐绿西湖柳,雁已还、人未南归。 | [!--meaning--] |
| 灞桥杨柳年年恨,鸳浦芙蓉叶叶愁。 | [!--meaning--] |
| 枕前何事最伤情?梧桐叶上,点点露珠零。 | [!--meaning--] |
| 低头独长叹,此叹无人喻。 | [!--meaning--] |
| 燕语如伤旧国春,宫花一落已成尘。 | [!--meaning--] |
| 交亲望归骑,几处拥年华。 | [!--meaning--] |
| 天街曾醉美人畔,凉枝移插乌巾。 | [!--meaning--] |
| 手携稚子夜归院,月冷空房不见人。 | [!--meaning--] |
| 春愁凝思结眉心,绿绮懒调红锦荐。 | [!--meaning--] |
| 刷羽同摇漾,一举还故乡。 | [!--meaning--] |
| 为惜故人去,复怜嘶马愁。 | [!--meaning--] |
| 北极怀明主,南溟作逐臣。 | [!--meaning--] |
| 花光浓烂柳轻明,酌酒花前送我行。 | [!--meaning--] |