抒情
| 单词 | 解释 |
|---|---|
| 何期小会幽欢,变作离情别绪。 | [!--meaning--] |
| 石溪久住思端午,馆驿楼前看发机。 | [!--meaning--] |
| 夜寒惊被薄,泪与灯花落。 | [!--meaning--] |
| 醉中浑不记,归路月黄昏。 | [!--meaning--] |
| 家山何在,雪后园林,水边楼阁。 | [!--meaning--] |
| 天与三台座,人当万里城。 | [!--meaning--] |
| 醉后莫思家,借取师师宿。 | [!--meaning--] |
| 玉皇开碧落,银界失黄昏。 | [!--meaning--] |
| 隐约遥峰,和泪谢娘眉妩。 | [!--meaning--] |
| 愁损翠黛双蛾,日日画阑独凭。 | [!--meaning--] |
| 只应守寂寞,还掩故园扉。 | [!--meaning--] |
| 泪湿罗衣脂粉满。四叠阳关,唱到千千遍。 | [!--meaning--] |
| 何处它年寄此生,山中江上总关情。 | [!--meaning--] |
| 隔座送钩春酒暖,分曹射覆蜡灯红。 | [!--meaning--] |
| 一涓春水点黄昏,便没顿、相思处。 | [!--meaning--] |