抒情
| 单词 | 解释 |
|---|---|
| 独倚阑干凝望远。一川烟草平如剪。 | [!--meaning--] |
| 云白山青万余里,愁看直北是长安。 | [!--meaning--] |
| 关河底事空留客?岁月无情不贷人。 | [!--meaning--] |
| 寒禽与衰草,处处伴愁颜。 | [!--meaning--] |
| 江南自是离愁苦,况游骢古道,归雁平沙。 | [!--meaning--] |
| 谁见汀洲上,相思愁白蘋.。 | [!--meaning--] |
| 拜迎长官心欲碎,鞭挞黎庶令人悲。 | [!--meaning--] |
| 却愁宴罢青娥散,扬子江头月半斜。 | [!--meaning--] |
| 万里归船弄长笛,此心吾与白鸥盟。 | [!--meaning--] |
| 朝闻游子唱离歌,昨夜微霜初渡河。 | [!--meaning--] |
| 新知遭薄俗,旧好隔良缘。 | [!--meaning--] |
| 才过斜阳,又是黄昏雨。 | [!--meaning--] |
| 参差连曲陌,迢递送斜晖。 | [!--meaning--] |
| 刚待不思量,吹一片、箫声过墙。 | [!--meaning--] |
| 客自长安来,还归长安去。 | [!--meaning--] |