抒情
| 单词 | 解释 |
|---|---|
| 相送情无限,沾襟比散丝。 | [!--meaning--] |
| 想见读书头已白,隔溪猿哭瘴溪藤。 | [!--meaning--] |
| 举目山河异,偏伤周顗情。 | [!--meaning--] |
| 明妃留在两眉愁,万古春山颦不尽。 | [!--meaning--] |
| 唯有闲愁将不去,依旧住,伴人直到黄昏雨。 | [!--meaning--] |
| 独树沙边人迹稀,欲行愁远暮钟时。 | [!--meaning--] |
| 江娥啼竹素女愁,李凭中国弹箜篌。 | [!--meaning--] |
| 谁见汀洲上,相思愁白蘋。 | [!--meaning--] |
| 楼头小妇鸣筝坐,遥见飞尘入建章。 | [!--meaning--] |
| 梯横画阁黄昏后,又还是、斜月帘栊。 | [!--meaning--] |
| 傍邻闻者多叹息,远客思乡皆泪垂。 | [!--meaning--] |
| 风暖有人能作伴,日长无事可思量。 | [!--meaning--] |
| 最无端处,总把良宵,只恁孤眠却。 | [!--meaning--] |
| 朝落暮开空自许。竟无人解知心苦。 | [!--meaning--] |
| 何事东君,解将芳思,巧缀一斛春冰。 | [!--meaning--] |