抒情
| 单词 | 解释 |
|---|---|
| 故园渺何处,归思方悠哉。 | [!--meaning--] |
| 却看妻子愁何在,漫卷诗书喜欲狂。 | [!--meaning--] |
| 一生傲岸苦不谐,恩疏媒劳志多乖。 | [!--meaning--] |
| 远路应悲春晼晚,残霄犹得梦依稀。 | [!--meaning--] |
| 故人南燕吏,籍籍名更香。 | [!--meaning--] |
| 寄相思,寒雨灯窗,芙蓉旧院。 | [!--meaning--] |
| 不须更上新亭望,大不如前洒泪时。 | [!--meaning--] |
| 风里落花谁是主?思悠悠。 | [!--meaning--] |
| 君歌杨叛儿,妾劝新丰酒。 | [!--meaning--] |
| 又争知、一字相思,不到吟边。 | [!--meaning--] |
| 夜夜相思更漏残,伤心明月凭阑干,想君思我锦衾寒。 | [!--meaning--] |
| 瀚海阑干百丈冰,愁云惨淡万里凝。 | [!--meaning--] |
| 眉尖早识愁滋味,娇羞未解论心事。 | [!--meaning--] |
| 年年跃马长安市。客舍似家家似寄。 | [!--meaning--] |
| 梧桐树,三更雨,不道离情正苦。 | [!--meaning--] |