抒情
| 单词 | 解释 |
|---|---|
| 故国三千里,深宫二十年。 | [!--meaning--] |
| 情如之何,暮涂为客,忍堪送君。 | [!--meaning--] |
| 木落山空天远大,送飞鸿、北去伤怀久。 | [!--meaning--] |
| 万里伤心严谴日,百年垂死中兴时。 | [!--meaning--] |
| 欲寄书如天远,难销夜似年长。 | [!--meaning--] |
| 知君惯度祁连城,岂能愁见轮台月。 | [!--meaning--] |
| 悠悠洛阳道,此会在何年。 | [!--meaning--] |
| 何时倚虚幌,双照泪痕干。 | [!--meaning--] |
| 晚鸦飞去,一枝花影送黄昏。 | [!--meaning--] |
| 却愁拥髻向灯前,说不尽、离人话。 | [!--meaning--] |
| 断崖苍藓对立久,冻雨为洗前朝悲。 | [!--meaning--] |
| 使君宏放,谈笑洗尽古今愁。 | [!--meaning--] |
| 从臣皆半醉,天子正无愁。 | [!--meaning--] |
| 风摧寒棕响,月入霜闺悲。 | [!--meaning--] |
| 恼乱横波秋一寸。斜阳只与黄昏近。 | [!--meaning--] |