抒情
| 单词 | 解释 |
|---|---|
| 独自莫凭栏,无限江山,别时容易见时难。 | [!--meaning--] |
| 渺万里层云,千山暮雪,只影向谁去? | [!--meaning--] |
| 泪眼问花花不语,乱红飞过秋千去。 | [!--meaning--] |
| 日暮征帆何处泊,天涯一望断人肠。 | [!--meaning--] |
| 潭州官舍暮楼空,今古无端入望中。 | [!--meaning--] |
| 故国山川,故园心眼,还似王粲登楼。 | [!--meaning--] |
| 含愁独倚闺帏,玉炉烟断香微。 | [!--meaning--] |
| 野臣潜随击壤老,日下鼓腹歌可封。 | [!--meaning--] |
| 秋来愁更深,黛拂双蛾浅。 | [!--meaning--] |
| 窗白一声鸡,枕函闻马嘶。 | [!--meaning--] |
| 惜别浮桥驻马时,举头试望南山岭。 | [!--meaning--] |
| 同为懒慢园林客,共对萧条雨雪天。 | [!--meaning--] |
| 已知泉路近,欲别故乡难。 | [!--meaning--] |
| 忍泪不能歌,试托哀弦语。 | [!--meaning--] |
| 乡泪客中尽,孤帆天际看。 | [!--meaning--] |