抒情
| 单词 | 解释 |
|---|---|
| 唤起两眸清炯炯。泪花落枕红棉冷。 | [!--meaning--] |
| 沉忧能伤人,绿鬓成霜蓬。 | [!--meaning--] |
| 去年东武今夕,明月不胜愁。 | [!--meaning--] |
| 絮影苹香,春在无人处。 | [!--meaning--] |
| 机中锦字论长恨,楼上花枝笑独眠。 | [!--meaning--] |
| 燕子归来愁不语。旧巢无觅处。 | [!--meaning--] |
| 丈夫志,当景盛,耻疏闲。 | [!--meaning--] |
| 如今风雨西楼夜,不听清歌也泪垂。 | [!--meaning--] |
| 怅然孤啸,青山故国,乔木苍苔。 | [!--meaning--] |
| 夜吟敲落霜红,船傍枫桥系。 | [!--meaning--] |
| 凄凉别后两应同,最是不胜清怨月明中。 | [!--meaning--] |
| 薄雾浓云愁永昼,瑞脑销金兽。 | [!--meaning--] |
| 塞花飘客泪,边柳挂乡愁。 | [!--meaning--] |
| 有个娇娆如玉,夜夜绣屏孤宿,闲抱琵琶寻旧曲,远山眉黛绿。 | [!--meaning--] |
| 断肠片片飞红,都无人管,倩谁唤、流莺声住。 | [!--meaning--] |