抒情
| 单词 | 解释 |
|---|---|
| 离别一何久,七度过中秋。 | [!--meaning--] |
| 不似秋光,只与离人照断肠。 | [!--meaning--] |
| 冰簟银床梦不成,碧天如水夜云轻。 | [!--meaning--] |
| 遍身罗绮者,不是养蚕人。 | [!--meaning--] |
| 不见又思量,见了还依旧。 | [!--meaning--] |
| 城上高楼接大荒,海天愁思正茫茫。 | [!--meaning--] |
| 写不成书,只寄得、相思一点。 | [!--meaning--] |
| 无处不伤心,轻尘在玉琴。 | [!--meaning--] |
| 卧龙跃马终黄土,人事音书漫寂寥。 | [!--meaning--] |
| 一枝红杏出墙头,墙外行人正独愁。 | [!--meaning--] |
| 砧杵敲残深巷月,井梧摇落故园秋。 | [!--meaning--] |
| 水流花谢两无情,送尽东风过楚城。 | [!--meaning--] |
| 玉楼金阙慵归去,且插梅花醉洛阳。 | [!--meaning--] |
| 不知何岁月,得与尔同归? | [!--meaning--] |
| 忍泪佯低面,含羞半敛眉。 | [!--meaning--] |