抒情
| 单词 | 解释 |
|---|---|
| 遗民忍死望恢复,几处今宵垂泪痕。 | [!--meaning--] |
| 梦绕边城月,心飞故国楼。 | [!--meaning--] |
| 紫塞门孤,金河月冷,恨谁诉? | [!--meaning--] |
| 翠娥执手送临歧,轧轧开朱户。 | [!--meaning--] |
| 春宵苦短日高起,从此君王不早朝。 | [!--meaning--] |
| 岁华向晚愁思,谁念玉关人老? | [!--meaning--] |
| 数州消息断,愁坐正书空。 | [!--meaning--] |
| 怕黄昏忽地又黄昏,不销魂怎地不销魂。 | [!--meaning--] |
| 故园今夕是元宵,独向蛮村坐寂寥。 | [!--meaning--] |
| 金陵子弟来相送,欲行不行各尽觞。 | [!--meaning--] |
| 粉黛暗愁金带枕,鸳鸯空绕画罗衣,那堪辜负不思归! | [!--meaning--] |
| 星稀河影转,霜重月华孤。 | [!--meaning--] |
| 雨窗和泪摇湘管。意长笺短。 | [!--meaning--] |
| 春风旍旗拥万夫,幕下诸将思草枯。 | [!--meaning--] |
| 梨花最晚又凋零,何事归期无定准。 | [!--meaning--] |