抒情
| 单词 | 解释 |
|---|---|
| 念天地之悠悠,独怆然而涕下。 | [!--meaning--] |
| 远梦归侵晓,家书到隔年。 | [!--meaning--] |
| 帘控钩,掩上珠楼,风雨替花愁。 | [!--meaning--] |
| 以我独沉久,愧君相见频。 | [!--meaning--] |
| 多少天涯未归客,尽借篱落看秋风。 | [!--meaning--] |
| 一片花飞减却春,风飘万点正愁人。 | [!--meaning--] |
| 不觉新凉似水,相思两鬓如霜。 | [!--meaning--] |
| 四月十七,正是去年今日,别君时。 | [!--meaning--] |
| 飘飘何所似,天地一沙鸥。 | [!--meaning--] |
| 怅恨不逢如意酒。寻思难值有情人。 | [!--meaning--] |
| 萧萧江上荻花秋,做弄许多愁。 | [!--meaning--] |
| 倚遍阑干,只是无情绪。 | [!--meaning--] |
| 夔府孤城落日斜,每依北斗望京华。 | [!--meaning--] |
| 春风知别苦,不遣柳条青。 | [!--meaning--] |
| 鹿车何日驾,归去颍东田。 | [!--meaning--] |