抒情
| 单词 | 解释 |
|---|---|
| 不信比来长下泪,开箱验取石榴裙。 | [!--meaning--] |
| 聚散匆匆,此恨年年有。 | [!--meaning--] |
| 一年将尽夜,万里未归人。 | [!--meaning--] |
| 黄昏庭院柳啼鸦,记得那人,和月折梨花。 | [!--meaning--] |
| 琵琶弦上说相思。当时明月在,曾照彩云归。 | [!--meaning--] |
| 花似伊。柳似伊。花柳青春人别离。 | [!--meaning--] |
| 冠盖满京华,斯人独憔悴。 | [!--meaning--] |
| 九州生气恃风雷,万马齐喑究可哀。 | [!--meaning--] |
| 垂死病中惊坐起,暗风吹雨入寒窗。 | [!--meaning--] |
| 殷勤花下同携手。更尽杯中酒。美人不用敛蛾眉。 | [!--meaning--] |
| 还卿一钵无情泪,恨不相逢未剃时。 | [!--meaning--] |
| 柳条折尽花飞尽,借问行人归不归? | [!--meaning--] |
| 总为浮云能蔽日,长安不见使人愁。 | [!--meaning--] |
| 浊酒一杯家万里,燕然未勒归无计。 | [!--meaning--] |
| 欲写彩笺书别怨。泪痕早已先书满。 | [!--meaning--] |